CHIỀU BÊN HỒ XUÂN HƯƠNG

By Phan Văn Thuần

                          Bất chợt Đà  Lạt hóa thân thương nồng ấm trong tôi ! Có lẽ tôi đã yêu Đà Lạt thật yêu như đất đã yêu cây như bầu trời yêu những vì sao và như tôi đã yêu em qua bao muà rừng thông thay lá !

Chiều buông xuống ngàn mây treo lơ lửng trên đồi hồ Xuân Hương một lẵng hoa giữa lòng thành phố mờ sương. Không gian êm đềm nhẹ rơi thời gian mơ màng lặng trôi . Hàng liễu rũ nhớ ai nghiêng bóng xuống mặt hồ chìm vào hoài niệm. Tôi đếm từng bước chân gõ nhịp vào không gian mơ hồ huyễn hoặc . Đếm từng cung bậc của trái tim hoà âm cùng giai điệu yêu thương từng giọt thả rơi. Ký ức thời gian quay về kỷ niệm. Bài ca em hát  bềnh bồng như áng mây chập chờn trong nắng mai vương vấn lòng ai một thuở yêu người !..."Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi...". Tôi đang nghe chiều rơi chầm chậm mênh mang trong cõi mơ hồ. Giữa thực và mơ trực giác và ảo giác luôn hiện diện cho những ai đã đến nơi đây ! Cứ như lung linh   như chơi vơi giữa không gian huyền ảo. Anh mắt em là nỗi nhớ tự ngày nào nụ cười em lấp lánh những vì sao! Vòng xoáy của thời gian có thể đã làm hao mòn lên trên những phiến buồn năm tháng. Anh và em đã từng đi dưới cơn mưa quanh hồ để tìm cảm giác hai trái tim mình cùng sưởi ấm cho nhau bỡi tình yêu có bao nhiêu phép nhiệm mầu !

Con dốc nhỏ cuối đường chờ đợi nắng

Anh mãi dành năm tháng nhớ thương em !

Chiều bên hồ Xuân Hương tôi nghe lòng mình xôn xao nỗi nhớ. Nỗi nhớ ngọt ngào ngấm chút men say. Nghe tiếng gió ngàn rộn ràng thác đổ nghe cỏ hoa toả hương ngát bốn mùa. Khói sương lãng đãng tơ vương hồn ai mênh mang trải dài theo triền con dốc theo những con đường uốn lượn giữa rừng cây. Ai đã viết lên  khúc hát ân tình với ngàn thông reo trên đồi ân ái . Thung lũng tình yêu đã có bao lơì ước hẹn mà nhịp đời mắc võng đung đưa ! Ai thắp mùa xuân lên những cành đào cho sắc mầu rực rỡ. Nàng mimosa khoe sắc vàng chờ ai bên bờ suối mơn mang trong khói sương chiêù. Thác Cam Ly và dòng nước mát ngọt thấm vào lòng người níu bước chân đi. Tiếng vọng ngàn xưa của mối tình Lang-Bian  còn mãi trong truyền thuyết là bản tình ca đẹp mãi muôn đời!

Hơn trăm năm biết bao bước chân đã đặt ở nơi nầy. Từ bông hoa rừng trở thành đoá pen-xê kiều diễm đoá hải đường hoá thân rã cánh để hồng nhung đâm chồi và lột xác thành cành phong lan thơm ngát bốn mùa!  Ai đã đến đây làm sao không khỏi  mơ mộng trước vẻ đẹp của thiên nhiên kỳ thú vẻ đẹp của nàng tiên nữ mơ màng bên cung hằng mờ ảo khói sương ! Con Dốc Tình ai đã từng đến đây có nghe trái tim mình xôn xao như cơn gió ngập ngừng len qua rừng cấm. Có biết tình yêu không chỉ là con đường gập ghềnh đầy hoa mà còn là con dốc nhỏ nên thơ dõi mắt đợi chờ...! Đà Lạt xứ sở của tình yêu xứ sở của những câu chuyện tình thơ mộng và đầy lãng mạng cay đắng và xót xa; xứ sở của những đôi uyên ương từ xa xưa cho đến mãi tận bây giờ ! Đến đây tình yêu được chắp thêm đôi cánh cất cao lời yêu đương lên đỉnh Lang-Bian hùng vĩ. Và tình yêu cũng mơ màng thơ mộng như mặt nước hồ Tuyền Lâm quanh năm khói phủ sương mờ !

Đà Lạt thành phố ngàn hoa ! Đà Lạt thành phố mờ sương! Đà Lạt thành phố mộng mơ... đã có biết bao kẻ mơ mộng biết bao tao nhân mặc khách lạc đến nơi nầy tốn biết bao bút mực để lại cho đời những vần thơ lấp lánh ... Thi sĩ tài hoa Hàn Mặc Tử đã không thể cưỡng lại lòng mình để mặc cho nguồn thơ tuôn trào lên ngọn bút trước vẻ đẹp thâm trầm quyến rủ của hồ Xuân Hương :

Ai hãy lặng thinh chớ nói nhiều

Để nghe dưới đáy nước hồ reo

Để nghe tơ liễu run trong gió

Và để nghe trời giải nghia yêu !

Tôi đã gặp những con người ở đây những con người đã và đang làm nên vẻ đẹp của thành phố nầy. Một Gina người con gái có vẻ đẹp mộc mạc hoang sơ trong bộ đồ dân tộc Lat chăm chỉ  nhặc rác quanh hồ Xuân Hương. Một chị bán hoa như mang cả sắc mầu cho cuộc sống bên thềm chợ Đà Lạt. Một nhà điêu khắc tài danh Nguyễn Văn Hạng. Một nhà thơ lãng tử Đào Hữu Thức đón tiếp bạn bè thật nồng ấm. Nhà nhiếp ảnh NBK trong dáng vẻ phong trần mà rất gần gũi dễ mến. Và cả những cô gái... đáng yêu ! Tất cả tất cả đã làm cho tôi không thể không yêu không quí thành phố nầy!

Hãy để cho tôi một chút nồng

Chút say chút đắm chút bâng khuâng

Ngày mai dẫu có xa Đà Lạt

Thành-phố-tôi-yêu mãi trong lòng !

Trại sáng tác Đà Lạt 19/8/2009
Phan Văn Thuần

More...

BẢN SONADE CHO MÙA THU

By Phan Văn Thuần

Chiều thu
rơi
mây tím lang thang lưng đồi
đi tìm một giấc mơ
ngày vui !
gió
sao gió ngập ngừng
Phải đâu đời không lên tiếng
phải đâu những lời ước nguyện
lãng quên !
tình yêu
ru em giấc ngủ êm đềm
một ngày gặp gỡ bước chân triều lên
một ngày gọi nắng bên thềm
nhẹ rơi !
chiều nghiêng
nghiêng xuống chơi vơi
đàn chim bay về cuối trời
biển xanh
xanh lên mầu mắt
em về
giọt mưa
rơi  rơi... !  

More...

ĐIỆU LUÂN VŨ CỦA GIÓ

By Phan Văn Thuần

Không gian mơ hồ
chiều
thả rơi những nốt trầm của ngày
bềnh bồng trôi !

Những đám mây lang thang trên đỉnh núi xa
cơn gió đi về trên vòm lá
mang theo hương rừng nguyên sinh
ngan ngát
mùa thu thấp thoáng
trên những chiếc lá vàng
cuốn theo những vòng xoay lấp lánh
nắng chiều
dòng sông mênh man
trôi qua miền ký ức
êm đềm
chập chờn cánh bướm
đung đưa những quả xuân thì
mơn man

em thướt tha trôi theo cung đàn
vũ điệu tango
nửa vầng trăng khuyết
nghiêng theo !

More...

ĐỀ THƠ

By Phan Văn Thuần



          Em ngồi đặt bút đề thơ
          Tặng anh tặng cả giấc mơ địa đàng
          Mùa xuân đậu mãi trong em
          Ngọt môi chín mộng bên thềm nắng mai !

More...

TẠM BIỆT ĐÀ LẠT

By Phan Văn Thuần

Tôi đưa tay vẫy chào Đà Lạt
Tạm biệt em thành phố mộng mơ
Tạm biệt những con đường hàng cây bóng mát
Tạm biệt những chiều trời đổ cơn mưa !

Xin tạm biệt những đồi thông vi vút
Góc phố dịu dàng từng bước chân qua
Tạm biệt hồ Xuân Hương đôi bờ liễu rũ
Tạm biệt GINA  người con gái mặn mà ! *

Tạm biệt nhé thác Prenn huyền diệu
Đèo Mimoza thấp thoáng giữa màn sương
Thung lũng Tình yêu có bao lời ước hẹn
Anh để dành năm tháng nhớ thương em !

                                       * Tên cô gái người dân tộc Kờ-ho công nhân môi trường làm đẹp hồ Xuân Hương.

                                                         

                                       

More...

CON SÓNG CUỐN THEO

By Phan Văn Thuần


con sóng mải mê hôn vào bờ cát
bờ cát trải dài con sóng cuốn theo
con sóng vỗ bờ như bao lần dào dạt
cát mịn màng ôm chặt. sóng xôn xao !

sóng xa bờ cát mãi nôn nao
nằm chờ sóng để những vòng lồ lộ
mặc cho đá nghiêng và thành ngã đổ
phút mê say cát-sóng vút lời ca

dẫu biết rằng năm tháng cứ đi qua
bờ cát trắng mãi nằm chờ đợi sóng
sóng không đến bờ cát buồn vắng lặng
sóng vỗ về bờ cát lại mênh mang !

sóng trườn mình lên bờ cát nóng rang
bọt tung tóe khỏa đầy miền hoan lạc
đến trụi trần như chưa bao giờ khao khát
biển vẫn xanh trời đất cũng bao la !

biển vỗ bờ vồ vập phút thăng hoa
cơn khao khát cát lượn vòng luân vũ
và tình yêu có bao giờ biết đủ
đến muôn đời cát-sóng mãi không xa !

More...

VÀO THIỀN VIỆN TRÚC LÂM

By Phan Văn Thuần



Anh vào thiền viện Trúc Lâm
Lòng không vướng bận hồng trần bon chen
Giá mà bên cạnh có em
Chắp tay vái lạy mười phương nguyện cầu
Thời gian nước chảy qua mau
Vô biên hữu hạn nông sâu bất ngờ
Cuộc đời như một giấc mơ
Anh và em đứng bên bờ nhân gian
Cùng hòa âm một điệu đàn
Dòng sông mãi chảy miên mang ngõ tình
Rừng thông vẫn một dáng hình
Thẳng ngay trước những phiêu linh cuộc đời
Mùa đi từng chiếc lá rơi
Thắp cho ngọn lửa ấm lời yêu thương
Anh về Đà Lạt mờ sương
Tìm trong ký ức con đường năm xưa
Phố chiều và những cơn mưa
Đã thành kỷ niệm như vừa hôm qua .

More...

MỘT THOÁNG ĐÀ LẠT

By Phan Văn Thuần


Sương mờ giăng giăng
mơ màng trên cành liễu rũ
trong khoảng lặng bình yên của thời gian
giữa những đồi thông xanh trở mình vươn cao
xòe cánh tay đón chào ngày mới
buổi sáng trời Đà Lạt se lạnh
lạnh thật mềm và dễ thương !

Đà Lạt
thành phố ngàn hoa
những loài hoa khoe màu khoe sắc
đua nhau rực rỡ
tôi đi trên những con đường mà lòng mình cứ ngỡ
lạc giữa rừng hoa
mimosa kiêu sa
rực rỡ sắc vàng gọi mùa xuân đến
hoa anh đào hoa pen-xê làm cho ai lưu luyến
lệ liễu thướt tha soi bóng xuống mặt hồ
hồ Xuân Hương là một bài thơ
như lẵng hoa giữa lòng thành phố

ta về thăm Đà Lạt mộng mơ
thành phố ngàn hoa trong ánh mắt đợi chờ
trong trái tim với bao điều suy nghĩ
Đà Lạt muôn đời - một bản tình ca !

More...

ĐÀ LẠT MỜ SƯƠNG

By Phan Văn Thuần

    
Anh lên thành phố mờ sương
Ngẩn ngơ lạc chốn thiên đường nào đây !
Ngàn thông nối mấy tầng mây
Thướt tha lệ liễu làm ngây ngất lòng
Gặp em đôi mắt long lanh
Mặt hồ lay động sóng tình xôn xao
Ngỡ quen nhau tự thuở nào
Mà thành nỗi nhớ ngọt ngào trong anh
Chiều nghiêng cho tóc em xanh
Thả bay trong gió buông mành hong phơi
Để hồn anh giữa chơi vơi
Xin em bến đậu một đời phiêu linh
Cùng chung một cuộc hành trình
Đi vào nơi chỉ riêng mình mình thôi
Dù qua sông suối núi đồi
Em là ánh sáng sao trời trong đêm
Để cho anh giấc mơ mềm
Tặng em tặng cả trái tim ngọt ngào
Cảm ơn thành phố trên cao
Đã cho tôi được biết bao nhiêu tình !

More...

GIÁ MÀ NGÀY ẤY...

By Phan Văn Thuần

Giá mà ngày ấy bên nhau
Nghe mùa thu lá rụng rơi sân trường
Giá mà mình biết yêu đương
Để cành hoa phượng còn vươn sắc hồng
Giá mà mình biết chờ mong
Những chiều tan lớp đón đưa nhau về
Giá mà mình biết say mê
Mắt em xanh suốt bốn bề biển khơi
Giá mà mình biết chơi vơi
Lạc miền nhung nhớ một trời đầy sao
Giá mà mình biết xôn xao
Trái tim gõ cửa bay vào giấc mơ
Để thương để đợi để chờ
Để cho anh viết bài thơ muộn màng !

More...